The Soda Pop
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Đơn Giản Vì Anh Yêu Em


Phan_2

Chưa tha cho Kid, cả bọn còn thốt ra những câu rất là " nhẹ nhàng" và rất là " bình thường" 1 cách vô cùng cố ý, dù chẳng có lời nào là dối trá cả, như lấy kim đâm vô tim Kid ( đúng là giết người không cần dao mà>.<)

_ uhm! Hay tao thử cưa "nàng" nhỉ?

_ thi thử không? chứ như thằng này_ chỉ vô mặt Kid_ thì chừng vài ngày" nàng " sẽ chán ngay ấy mà!

_ đúng !đúng! Lạnh lùng cứng nhắc hơn cả bê tông cốt thép thì có gì hay!!Thật chả xứng chút nào!!!

Và Ken mỉm cười ranh mãnh,hướng ánh mắt về phía Kid, tuyên bố 1 câu gây chấn động:

_ Nếu có được " nàng", tao thề sẽ đuổi hết sẽ đuổi hết mấy nhóc lảng vảng quanh mình, cưng chiều và tôn sùng " nàng" như 1 nữ thần.

Cả bọn trố mắt . sững sờ nhìn Ken. Thằng này đang nói cái quái gì vậy??!!!!! ĐÙA Ư!!!???!! Việc 1 tên đào hoa luôn luôn được đám con gái nhí nhố đi theo làm giùm mọi việc thì câu nói vừa nãy quả là KHÓ TIN NHẤT TRÊN ĐỜI!!!

Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng. Có bạn gái tuyệt thế thì thèm quái gì "bọn xấu xí kia nữa !!(đúng là cái bọn già trước tuổi, Angdevy còn chưa biết thích là gì chứ chưa nói đến chuyện có người iu nữa là>.<)

_ Này, em có thể làm bạn ..._ Taka nhanh nhảu tiến lại, chụp lấy tay Candy trong khi lũ bạn đang cứng đơ người vì câu nói của Ken. Nhưng chưa kịp nói hết câu thì cả bọn đã giật mình quay lại, và nhanh như chớp " mắt xẹt tia lửa điện" suýt thiêu chết Taka.

_ không có gì đâu, Candy à!!_ đồng loạt nở những nụ cười chói lóa sau khi " thiêu cháy" Taka thành than bằng ánh mắt của bọn này ( Taka đang co giật sắp chết>.< tội nghiệp) 1 cách thản nhiên như không có việc gì xảy ra.( đúng là lũ devil>.<)_ mà bọn anh hỏi nè...

_ Vâng!?_ Candy ngước nhìn, nở 1 nụ cười lấp lánh, với đôi mắt to tròn ngơ ngác vô ( số ) tội khiến cả bọn xịt máu mũi.

_ em thích đứa nào trong bọn anh vậy, nói đi!

_ Em...( lại cười)... Ai em cũng thích hết! ( lại cười tiếp)

cả bọn... xịt máu mũi tập 2, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, tiếp tục hỏi:

_ Vậy ai là người em thích nhất chứ !??

Candy còn định đùa thêm 1 chút nữa, nhưng khi thấy Kid cụp tai buồn xo y như cún con bị bỏ rơi thì Candy đành dừng trò đùa của mình lại:

_ tất nhiên là Kid!

Kid mừng rỡ. và lũ bạn ngay lập tức sấn lại, nói xấu Kid:

_ Cái đồ lạnh lùng như băng ấy, sao lại là nó chứ??

_ Thằng dã man như vậy mà Candy cũng thích à?

_ Nó lại còn là người Nhật nữa chứ!! Dân châu Á rõ ràng!!!( Cái này thì hơi xúc phạm à nhe!!Angdevy thấy hơi bực mình rồi đấy! Dù thật ra bọn này chẳng có ý gì khi nói cả>.<).

Candy hơi nhíu mày, khẽ nói:

_ Nhưng... Candy cũng là người Nhật.

_ Em!!??!?!? Người Nhật!!!!!???????_ cả bọn trợn tròn mắt.( trừ Kid ra) ( chắc bởi vì Kid đang mải đắm chìm trong niềm vui khi Candy nói thích mình nhất nên chẳng nghe gì cả thì phải>.<)

_ Vâng. Mẹ em là con lai giữa người Nhật và người Pháp, vì thế mái tóc nâu này là của mẹ, xen những sợi vàng và mắt xanh này là cuả ba!!! Nghĩa là, Candy mang 1/4 dòng máu người Nhật.

Cả đám xỉu tại chỗ( tất nhiên là trừ Kid>.<). Nhân lúc này, Kid kéo Candy đi theo mình . Kid dừng lại trước 1 cánh cửa sắt đã cũ. Rút từ trong túi quần 1 chùm chìa khóa, Kid mở cánh cửa ấy ra và mời Candy vào:

_ Xin giới thiệu: đây là " căn cứ địa bí mật" của anh! _ Kid mỉm cười với vẻ mặt đầy tự hào. Trước mát Candy là 1 khu vườn rộng lớn rợp 1 màu xanh tươi, phản chiếu những tia nắng vàng lấp lánh. Giữa khu vườn là căn nhà gỗ màu nâu xinh đẹp ở trên 1 cây sồi cổ thụ. Kid nhanh chóng leo lên cái thang dây đang đung đưa và đưa tay đỡ Candy. Candy thật sự không tin nổi vào mắt mình: khắp căn phàng treo đầy những mô hình máy bay và mô tô thu nhỏ. Trong góc phòng là 1 cái bàn gỗ bày đủ thứ dụng cụ và các bộ phận để lắp ráp.( Vốn là 1 cậu bé thuộc vào hàng thiên tài( IQ 170), lại có niềm đam mê tìm tòi khám phá thì việc tạo ra những mô hình là 1 thú vui, 1 sở thích không thể thiếu của Kid=> Angdevy thấy sợ rồi, thiên tài đúng là khác người về 1 mặt nào đó>.<)

Căn nhà gỗ trên cây còn có 1 cửa sổ nhỏ đủ để ánh sáng mặt trời có thể chiếu sáng căn phòng. Kid lục tìm thứ gì đó trong hộc bàn . 1 lúc sau, Kid đưa cho Candy 1 chiếc chìa khóa có móc hình 1 chú gấu trắng xinh xinh:

_ Candy ! Từ bây giờ, đây cũng sẽ là " căn cứ địa bí mật " của em nữa. Candy thích chứ!!???

Candy mỉm cười , nhận lấy chiếc chìa khóa rồi thơm nhẹ lên má Kid.

Tình cảm của Kid và Candy ngày qua ngày, tiếp tục lớn dần lên. Đối với candy, có lẽ đay là quãng thời gian hạnh phúc nhất, đẹp đẽ nhất, không chút ưu phiền, đau khổ, chỉ tồn tại nụ cười trên môi.

Chap3:

Love 2: Lời hẹn ước_ chia ly

Và giữa Kid - Candy đã có 1 lời hẹn ước: " Đến năm 16 tuổi, Candy sẽ là cô dâu của Kid"

Có lẽ cuộc đời sẽ cứ thế trôi, sẽ không bao giờ có nỗi đau chia ly nào xảy đến với Candy và Kid nếu như bất hạnh không đổ ập xuống đầu candy ... 1 cách vô cùng tàn nhẫn...

Tang lễ được cử hành trang trọng, đầy đủ theo đúng nghi thức. Cho đến tận bây giờ, Candy vẫn không hề rơi 1 giọt nước mắt nào. Có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả cảm xúc của Candy lúc này. Đôi mắt xanh long lanh, tinh ngịch ngày hôm qua đã không còn tồn tại, chỉ còn lại 1 ánh mắt sâu thẳm vô hồn không cảm xúc, đôi mắt chìm sâu vào bóng đen của địa ngục tối tăm. Mới đây thôi, ba mẹ còn tươi cười hứa với Candy sẽ về mà nay hình ảnh đó mãi mãi chỉ là dĩ vãng. Ba mẹ ra đi vào đúng ngày sinh nhật của Candy, để lại 1 hộp quà nhuộm đầy máu và toàn bộ số tài sản kếch xù.Ngày đáng lẽ ra phải tràn đầy niềm vui thì giờ lại chìm trong sự im lìm chết chóc, trở thành ngày tối tăm nhất của cuộc đời 1 đứa trẻ. 5 tuổi_ cái tuổi mà mỗi kí ức sâu sắc sẽ hằn sâu vào tâm hồn thì cái chết của ba mẹ đã ám ảnh Candy đến tận khi trưởng thành, để rồi mỗi khi màn đêm buông xuống, cơn ác mộng lại hiện về, dày vò suốt tuổi thơ ấu đau thương đầy bi kịch. Còn nhỏ bé như thế, nhưng Candy vẫn gồng mình lên, hứng chịu tất cả nỗi bi thương 1 mình. Người quản gia già chỉ biết đứng lặng bên Candy, nước mắt chực trào nhưng cố nén lại, lòng đầy đau xót.

Xung quanh vẫn ồn ào tiếng người tham dự đám tang, đặc biệt là những tiếng xì xầm bàn tán về bản di chúc mà ba mẹ Candy đã kịp chuẩn bị trước. Tất cả để lại cho cô con gái vừa tròn 5 tuổi, cả tài sản và quyền điều hành cả 2 công ty đang phát triển mạnh. Những lời xì xầm to nhỏ ấy, Candy hiểu cả. Từ khi sinh ra đã được dạy dỗ để trở thành người đứng đầu, 5 tuổi nhưng đủ khả năng để nhận định 1 vấn đề còn sâu sắc hơn cả người lớn. Chính vì vậy, Candy hiểu rõ tình hình hiện nay của mình " sẽ không ai chấp nhận nghe lời chỉ huy của 1 cô nhóc, dù ình có thực lực hay khả năng đến mức nào thì cũng không ai chịu nghe lời nói của 1 cô nhóc, đó là điều chắc chắn. Tâm nguyện của ba mẹ là bảo vệ và phát triển những thành quả mà ba mẹ đã đạt được, và giờ đây, mình phải là người thực hiện điều đó, chứ không phải ai khác.Hãy suy nghĩ xem Candy, cổ phiếu của 2 công ty đang sụt giảm 1 cách nhanh chóng, nếu mình không làm gì thì ... không thể như thế được, mặc cho ai nói gì, mình cũng cần tìm 1 đồng minh có tiếng nói trong công ty... ai đây... xem nào... Phó giám đốc Hans!!??! Chỉ còn cách này mà thôi!!!"

Candy đứng dậy, quan sát xung quanh rồi đi về phía người đàn ông có đôi mắt hơi híp lại. Người quản gia già ngăn lại, định hỏi nhưng Candy đã vội làm dấu im lặng. Không ai phát hiện, có lẽ Candy quá nhỏ bé để người ta chú ý đến và hình như, ngay cả người đàn ông nọ cũng không hề hay biết. Ông ta đi theo 1 người phụ nữ ra phía sau rồi khuất bóng, Candy chỉ định đi theo, đợi ông ta nói chuyện xong , nhưng bỗng dưng nghe tiếng quát của người phụ nữ, có vẻ như bà ta vô cùng tức giận:

_ Chuyện này là thế nào??!! Chẳng phải anh nói nếu họ chết đi thì quyền điều hành Công ty sẽ thuộc về anh ư? Tại sao bây giờ lại giao cho con nhãi đó chứ??

Candy đang định quay đi thì khựng lại. Tim bỗng dưng đập 1 cách bất thường, như linh cảm rằng, nếu Candy nghe đoạn hội thoại giữa 2 người, cuộc đời Candy sẽ hoàn toàn thay đổi. Candy cúi xuống, nép sát người vào bức tường, tim vẫn đập thình thịch thành từng tiếng rõ ràng...

...

...

_ Thôi đi !!! Chuyện này chỉ mình tôi biết, anh biết!! Tốt nhất là anh hãy mang bí mật này xuống mồ!!! Nếu không tôi chết thì anh cũng chết, chẳng có kết cục tốt đẹp cho cả anh và tôi đâu!!!

_ Em điên rồi!! Điên thật rồi!!!!_ Người đàn ông hoảng loạn thốt lên_ ... Sao... sao em lại thành ra thế này?!!!

_ Tôi chỉ vì cuộc sống của tôi thôi, cả con của anh nữa chứ!!!Anh hãy nhận làm người bảo trợ cho con nhãi ấy đi!!

1 con nhãi ranh 5 tuổi, không đáng để lo ngại đâu!! Ha ha haha !!! ha ha ha ha...

Tai Candy ù cả lên, cố gắng bò ra khỏi chỗ đó, rồi bỏ chạy" ch... uyện .... chuyện ... gì đây? Sự thật là như thế ư??? Người đàn bà đó đã lên kế hoạch giết chết .. ba mẹ rồi giàn dựng như 1 vụ tai nạn ư?? ... không... k ..h.ông... KHOÔONNNGG!!!!!! QUÂN SÁT NHÂN!!!!!!!!!!!" Cả người Candy run lẩy bẩy, phía sau lưng, tiếng cười ghê rợn của người đàn bà độc ác vẫn chưa dứt...

...

Chap4:

Candy ngồi lặng trong phòng, nhìn chằm chằm vào 2 hộp quà của ba mẹ chưa kịp tặng và mở nó ra. Lớp giấy gói nhuốm đầy máu đã được người quản gia già bóc quăng đi.Phía trong 1 hộp quà là chiếc laptop đen bóng, kèm tấm thiệp chúc mừng sinh nhật :

" Candy yêu của ba,

Đây là món quà độc nhất vô nhị mà ba đã làm cho con, mẫu sản phẩm mới nhất, chiếc laptop duy nhất trên thế giới đấy. Hãy sử dụng nó thật tốt nhé, Candy luôn là người thừa kế đáng tự hào nhất của ba, con gái yêu duy nhất của ba.

Ba yêu con rất nhiều!!!"

Hộp quà còn lại đựng 1 chiếc vòng cổ hình chữ thập ngược từ 1 loại đá màu đen quý hiếm đính thêm những viên kim cương lấp lánh,những đường viền phía ngoài là hợp kim không rỉ trắng sáng, chiếc vòng cổ đồng bộ với đôi bông tai Candy đang đeo.Đây là món quà của mẹ:

" Candy yêu của mẹ, đây là món quà dành cho con. Khi lớn lên, thì hãy tặng cho người mà con yêu nhất nhé, bây giờ cứ tặng lại ẹ cũng được. Mẹ nói đùa đó, đừng giận mẹ nha.Cho đến lúc con gái đáng yêu bé bỏng của mẹ trở thành cô dâu xinh đẹp, mẹ sẽ luôn ở bên con, chờ đợi con trưởng thành.

Chúc con 1 sinh nhật vui vẻ!!!

Yêu Candy "

Candy nắm chặt mẩu giấy trong tay " mẹ nói sẽ luôn ở bên con cơ mà, mẹ nói sẽ đợi con lớn lên cơ mà!!! Vậy tại sao mẹ lại rời xa con!!!??? sao cả ba mẹ đều bỏ con đi, con đã làm gì có lỗi à??!!! Con xin ba mẹ... con cầu xin ông trời... ba mẹ .. hãy trở về bên con!!" Candy run run, môi cắn chặt lại, đôi mắt khô khốc nhìn vào khoảng không trắng xóa " k..không.., đây chỉ là 1 cơn ác mộng mà thôi.. chỉ..có thể là như thế... hãy tỉnh dậy đi Candy...ba mẹ vẫn còn sống, tỉnh dậy đi, giấc mơ này chẳng vui tí nào... làm gì ..có chuyện.. b.. ba mẹ chết rồi chứ... đừng tin... đúng thế... Candy không tin... CANDY KHÔNNNGGG TIN!! TẤT CẢ CHỈ LÀ 1 CƠN ÁC MỘNG MÀ THÔI!!!"

Candy ngã sóng soài dưới nền nhà lạnh lẽo. Chỉ kịp nghe loáng thoáng bên tai tiếng người quản gia già đang hốt hoảng gọi nhưng Candy không còn đủ sức để trả lời nữa, 2 mí mắt cứ sụp xuống, toàn thân nặng trĩu, không thể cử động... rồi mọi âm thanh dường như im bặt... Candy chìm vào khoảng đen tĩnh lặng......

Candy từ từ mở mắt ra, ngồi dậy 1 cách khó nhọc.Có lẽ vì mệt mỏi, áp lực nên Candy đã ngất đi.Nhưng hoàn cảnh không cho phép Candy gục ngã như thế. Người quản gia già khẽ mở cửa bước vào, vui mừng khi Candy đã tỉnh dậy.

Candy rời khỏi giường, bước lại gần người quản gia. Ông cúi người xuống, định hỏi xem cô chủ muốn gì thì Candy đã vòng tay ôm chặt lấy cổ ông: " con cảm ơn ông ...rất nhiều". Candy khẽ khàng nói. Đó là điều duy nhất Candy có thể làm lúc này cho người quản gia già đã theo Candy từ lúc mới chào đời, và theo gia đình này không biết bao nhiêu năm, và còn là 1 người Candy yêu quý như ông của mình. Candy buông tay, rồi đi ra khỏi phòng. Người quản gia già cắn chặt môi, ông đau xót nhìn cô chủ bé bỏng như đứa cháu thân yêu của mình đang hứng chịu tất cả mọi nỗi đau mà không làm gì được. Ông chỉ có thể lặng lẽ đứng phía sau dõi bước, âm thầm bảo vệ, giúp sức cho Candy mà thôi...

Candy thẫn thờ đi dạo trong vườn rồi không biết tự khi nào Candy đã đứng trước " căn cứ địa bí mật". Chiếc chìa khóa vẫn đang nằm trong túi . Candy mở cửa bước vào rồi leo lên căn nhà trên cây. Vẫn giống y như mấy ngày trước. Căn phòng vẫn treo đầy những mô hình máy bay, ô tô như lúc đầu. Candy ngồi sụp xuống giữa phòng. Mùi nắng hòa quyện với mùi lá cây tươi tạo nên 1 bầu không khí dễ chịu. Thoảng khắp phòng là mùi hương của Kid_ 1 mùi hương dìu dịu nhưng ấm áp_ cùng những tia nắng chiếu qua ô cửa sổ nhỏ đang nhẹ nhàng ôm trọn lấy Candy. Ấm áp như vòng tay ba mẹ. Dịu dàng và ấm áp như vòng tay của Kid đang an ủi vỗ về.Và... Candy bật khóc. Bật khóc nức nở. Khóc như chưa bao giờ được khóc. Từng giọt tuôn rơi như đang khóc cho cả 1 đời người. Nước mắt chan hòa trên gương mặt của Candy. Những giọt nước mắt đầu tiên kể từ khi chứng kiến cảnh ba mẹ nằm bất động trong nhà xác. Candy nấc lên thành tiếng:

_ ba... mẹ ...đ..đã mãi ..rời xa ..con.. thật rồi.. mãi mãi... Ca.. Candy phải .. làm gì đây....p..hải làm gì đây... khi không còn bất cứ người thân .. nào ... ?... ba mẹ.... n.ói cho Candy ..biết đi...nói cho con nghe... CON PHẢI LÀM GÌ BÂY GIỜ???!!!!

Đã bao lần Candy chối bỏ nhưng sự thật vẫn luôn là sự thật. Ba mẹ chết đó là điều không thể nào thay đổi. Và lúc này đây, Candy đành chấp nhận sự thật đau lòng : ba mẹ đã mãi mãi ra đi, để Candy lại 1 mình chống chọi với tất cả. Không còn ai ... trừ... ÔNG NGOẠI!!!!!!!!!! Candy như chợt tỉnh ra. Người cha mà mẹ Candy đã rời xa vì tình yêu của mình... Có nên không? Candy lo lắng tự hỏi chính mình... nhưng ... phải thế thôi Candy à... đây là sự lựa chọn duy nhất... không còn cách nào khác... không còn gì để mất nữa rồi... Candy à... trừ ... Kid... Candy thật sự bối rối nhưng dù thế nào Candy cũng phải rời xa Kid, không thể nào thay đổi được. Lòng Candy dao động. Candy đã không gặp Kid gần nửa tháng rồi... ước gì ngay lúc này Kid ở đây... Candy ngồi chờ Kid thêm 1 hồi lâu, nhưng Kid vẫn không đến. Candy đành đi về, tiếp tục trở lại với những kế hoạch để giữ lại thành quả của ba mẹ và ...... báo thù......

chap 5:

Candy chạy về và lục tung cả chiếc tủ đựng những đồ dùng của ba mẹ lên. Và quả nhiên , không ngoài dự đoán, Candy tìm thấy bức ảnh 1 người đàn ông già có khuôn mặt lạnh lùng, đáng kính, nhưng có nét gì đó vô cùng thân thuộc và hiền từ, bên cạnh là mẹ Candy khi còn trẻ với nụ cười trên môi. Không ai khác, chính là ông ngoại. Trong trí nhớ của Candy vẫn luôn mơ hồ về 1 bức ảnh mà ba đã giấu mẹ cho Candy xem. Đó là bức ảnh này. Phía sau là 1 địa chỉ lạ và tên 1 tập đoàn: tập đoàn AKT.

Candy ngồi ăn tối 1 mình giữa căn phòng lạnh lẽo. Cố gắng ăn từng thìa, nhưng bụng Candy thì vẫn đang quặn đau, không thể nuốt trôi được. Candy ngước mắt nhìn người quản gia già đang lo lắng khi thấy Candy như vậy. Candy ngồi lại ngay ngắn, chỉ vào 1 chiếc ghế rồi nói:

_ Ông ngồi xuống đi ạ!!

_ Vâng,cô chủ! _ ngồi xuống theo lời Candy_ có chuyện gì vậy!??

Candy đặt bức ảnh mình tìm thấy trước mặt ông. Trong 1 thoáng, mặt ông biến sắc. Khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên tột độ. Candy chậm rãi hỏi:

_ Đây là ông ngoại của con phải không ạ?

_... Vâng..., cô chủ._ ông im lặng 1 lúc rồi khẽ đáp.

_ Ông con là... chủ tịch tập đoàn AKT ở Nhật?

_ ...V..â.ng._ ông run run.

_ Vậy thì... ông hãy đặt cho con 2 vé máy bay đi Nhật dùm. Càng sớm càng tốt.!

_... Cô.. Cô ..chủ à!!!_ Ông hốt hoảng kêu lên._ Không thể được... người đó... sẽ không...

_ Dù là bằng cách gì thì con vẫn phải làm thế_ Candy mím chặt môi_ nếu không thừa nhận thì con sẽ làm mọi cách để ông ấy phải thỏa hiệp... con đã bị dồn vào đường cùng rồi.

_ Ông ... ấy..., đã từng chấp nhận lời ... xin lỗi của ba cô rồi...._ ông cố gắng nói ra từng câu_ nhưng... tôi không nghĩ...ông đã tha thứ cho việc...

_ Con biết ông nghĩ gì... nhưng... dù phải từ bỏ cả tên họ của mình... con cũng chấp nhận._ Candy ngắt lời người quản gia_ nếu ông hiểu cho con thì hãy làm theo những gì con nói..._ Candy nhìn thẳng vào mắt người quản gia.

_ Tôi hiểu. Tôi sẽ làm ngay... thưa cô chủ_ Ông run run đáp lại, và quay đầu nhìn vào nơi khác. Bởi vì, ông không thể nhìn thẳng vào mắt Candy. Đôi mắt sâu thẳm chứa đựng nỗi đau không tưởng và ánh nhìn sắc lạnh, chứa đựng sự căm thù cuộc đời tàn nhẫn...

Candy không nói gì. Chỉ đứng dậy rồi bước vào phòng, đóng sập cánh cửa lại.

" Ba mẹ hãy đợi Candy nhé... mối thù này con nhất định sẽ trả đầy đủ.... Candy này sẽ dìm cả nhà ấy xuống địa ngục... đặc biệt là bà phu nhân phó giám đốc Hans... rồi bà sẽ biết... sự trả thù của Candy là như thế nào"

Ngày hôm sau, Candy cùng người quản gia đi đến 1 nơi, đó là nhà Kid. Dù thế nào thì Candy vẫn thấy lo lắng. Ít ra, cũng phải nói lời tạm biệt Kid. Dù 2 nhà sát bên nhau, nhưng cổng ngược hướng nên phải vòng vèo mãi mới tới nơi. Chiếc xe từ từ dừng lại. Cánh cổng sắt khép chặt. Hình như không có ai ở nhà. Người quản gia mở cửa cho Candy bước xuống, không quên hỏi:

_ Nhà này có phải không? cô chủ!!

_ Ừm. _ Candy nhìn vào biển tên, khẽ đáp.

Từ đằng xa, 1 cô gái trẻ đi tới, tra chìa khóa vào ổ để mở cổng. Người quản gia ngay lập tức hỏi:

_ Cho tôi hỏi, Cô là...?

_ Tôi là người giúp việc ở đây. Nhưng mà ông bà chủ và con cái đã đi du lịch rồi. Chắc phải 2, 3 ngày nữa mới về.Có chuyện gì không ạ?

_ À tôi...

_ Ông à, đi thôi_ Người quản gia chưa kịp nói thì Candy đã vội ra lệnh, rồi cúi chào_ Em chào chị!!_ Và quay đi.

_ Chào cô_ Ông vội vàng chào 1 câu rồi mở cửa xe cho Candy. Chiếc xe lăn bánh rồi đi khuất dần.

Đến lúc này, cô giúp việc mới thốt ra được khỏi miệng:

_ V..â..ng! _ Chắc bởi vì cô đang giật mình trước vẻ bề ngoài của Candy" Woa, cô bé đó đẹp thật đấy!!!Hơn hẳn bé Sakura luôn ( em gái Kid, cũng thuộc hàng đại mĩ nhân đó nhé>.<) . Nếu lớn lên, không biết sẽ như thế nào nữa, đúng là y như thiên thần vậy..."

Người quản gia lật lật tập hồ sơ trong khi chiếc xe đang đi tới mộ ba mẹ của Candy. Ông ho 1 tiếng rồi hắng giọng nói:

_ Thưa cô chủ, tôi đã đặt vé rồi. 8h sáng mai sẽ xuất phát.

_ Cám ơn ông. Ông nhớ chuẩn bị hành lí_ để ý thấy thái độ lạ của người quản gia, Candy nói_ Có chuyện gì thì ông cứ hỏi đi!

_có thể là,... cô chủ sẽ cho tôi là kẻ nhiều chuyện... nhưng..._Ông ngập ngừng_ lúc nãy ... là nhà của ai thế?

_ Nhà của 1 thằng nhóc hơn 2 tuổi..._ Candy cúi đầu_ nhưng rất quan trọng..._ khẽ thì thầm trong miệng.

_ tôi... xin lỗi..._ ông im lặng khi nghe được 3 từ " rất quan trọng" từ miệng Candy thốt ra. Đối với Candy, đó là những từ cấm kị. Candy chưa bao giờ nói rằng ai là quan trọng. ngoại trừ ba mẹ. " người rất quan trọng ư? Cô chủ à, nếu đã làm cô thốt ra mấy từ đó, nghĩa là ... đó là người duy nhất có thể kéo cô ra khỏi bóng tối...dù là 1 nhóc 7 tuổi, thì cũng không phải là đứa trẻ bình thường... chắc chắn... sẽ trở thành người quan trọng nhất của cô chủ trong tương lai...đó là điều chắc chắn "

Candy đứng trước mộ ba mẹ, thì thầm 1 câu tạm biệt: " con đi đây, ba mẹ" rồi trở về nhà.

Buổi chiều ngày hôm đó, Candy lại đến " căn cứ địa bí mật", đem theo chiếc vòng mẹ tặng trong ngày sinh nhật đau thương ấy, và 1 con dao gập nạm vàng_ Candy tìm thấy trong lúc tìm bức ảnh( đây cũng chính là kỉ vật duy nhất của bà ngoại đã để lại ẹ Candy). " nếu như... Kid xuất hiện bên cạnh Candy ngay lúc này.... Thì Candy sẽ ở lại đây...." Candy chìm đắm trong suy nghĩ và chợt giật mình " Điên rồ!!!! Sao mình lại có cái suy nghĩ ngu ngốc như thế chứ!!??? Dừng lại ngay, Candy... khi mà thù còn chưa trả....Nhưng...." Và Candy chợt nhận ra, không biết từ khi nào, trái tim Candy đã tràn ngập hình bóng của Kid... Đến mức, không thể kiểm soát được.... Vậy mà... Candy buộc phải ra đi....

Candy lấy 1 tờ giấy trắng trên bàn và 1 cái bút: ( đến lúc này, Candy mới nhận ra, việc ba mẹ ép Candy học thành thạo

tiếng Anh lẫn tiếng Nhật và nhiều cái khác nữa .... quả là hữu ích>.<):

" Kid à,

Candy sẽ đi đến quê hương của mẹ và... có thể sẽ không trở lại đây... Ba mẹ Candy... không còn nữa...

Ra đi mà không thể tạm biệt 1 lời... nhưng... Candy muốn để lại cho Kid ... vật đính ước thay cho lời hứa... Candy sẽ đợi.

Nếu Kid có thể tìm được Candy, nếu Candy có thể gặp lại Kid thì...

Tạm biệt!!!"

Candy đặt lá thư và chiếc vòng cổ vào 1 cái hộp rồi đặt ở giữa phong. Leo xuống rồi ngắm nhìn hình trái tim Kid đã khắc lên thân cây. Phía trong hình trái tim là tên 2 người " Kid - Candy" . Candy dùng con dao của mẹ khắc thêm 1 chữ " F" ( forever)

" đối với Candy, Kid là duy nhất và cũng là mãi mãi" . Candy khóa cánh cửa sắt lại và bước đi...

Vậy là Kid và candy đã chia cách 2 người 2 nơi. Và phải đến 10 năm sau, số phận mới kéo 2 người lại gần nhau thêm 1 lần nữa , dù Candy đã sang Mỹ du học tới 4 năm và Kid cũng sang Nhật rất nhiều lần.

Có lẽ đó là định mệnh, là sự trêu đùa tàn ác của cuộc đời ( kekeke, cái này là sự trêu đùa của Angdevy thì có, nhỉ>.

Chap 6:

love 3: Chờ đợi _ đợi chờ

Nhưng đó là chuyện của 10 năm sau. còn bây giờ là đoạn kể về thời gian đầu Candy đến Nhật.

Nhật Bản, Tokyo :

Sau khi nghỉ ngơi tại khách sạn 5 sao Royal 1 đêm( vì lệch múi giờ) Candy cùng người quản gia tìm đến địa chỉ ghi sau tấm ảnh. Đó là 1 khu biệt thự nguy nga tráng lệ không khác gì 1 tòa lâu đài. Chiếc xe từ từ lăn bánh, lướt qua những hàng cây được cắt tỉa vô cùng công phu , tỉ mỉ rồi đỗ xịch trước đại sảnh của tòa nhà. Candy đưa tấm ảnh cho tốp vệ sĩ, nhờ chuyển cho ngài chủ tịch. Và vài phút sau, 1 người phụ nữ đứng tuổi xinh đẹp đi ra, trả lại bức ảnh và dẫn Candy đi theo mình. Candy đi qua cả 1 hành lang dài, xung quanh là những bức tranh quý giá treo đầy tường. Trước mắt Candy là 1 cánh cửa gỗ lớn được chạm trổ tinh xảo, choáng cả tầm nhìn. Và khi cánh của từ từ được mở ra,lúc Candy bước vào cũng là lúc cuộc đời Candy đã hoàn toàn thay đổi kể từ giây phút ấy.

Trước mặt Candy là người đàn ông trong tấm hình: ông ngoại. nhưng Candy không có chút cảm giác gì. Khuôn mặt thân thuộc nhưng lạnh như băng giá không chút thay đổi khi thấy Candy bước vào. Nhìn thẳng vào mắt ông, Candy thoáng ớn lạnh. Một đôi mắt chứa đựng sự bí hiểm và tàn nhẫn. Candy thu hết can đảm, hít 1 hơi thật sâu và cất tiếng:

_ Chào ông ạ! Con là Kady Johnson, con gái của mẹ Kyo Yashi, cũng có nghĩa là con là cháu gái của ông.

_ Ta biết! Con cứ ở đây chơi! Nhưng..._ ông chậm rãi nói_ ba mẹ của con đâu mà không vào?

Candy khẽ nhếch mép, rồi với bộ mặt giá buốt đáp lại:

_ Ông không biết sao? Ba mẹ con... mất rồi!_ nghiến răng.

Khuôn mặt ông biến sắc trong 1 thoáng. Hình như ông không thể tin nổi vào tai mình. Trong 2 tháng ông bị ốm

nặng, mọi việc được giao lại cho người thư kí của ông.... và ông không hề được biết... chuyện đó..!!! Là sao???

_ Vậy ư? _ông thốt ra 1 câu như để kiểm chứng độ chính xác của điều Candy vừa nói_ Ta...

_ Vâng. Và bây giờ... con chỉ còn ông là người thân duy nhất..._ Candy dừng lại rồi nói tiếp_ Cũng giống như ông chỉ còn con là người thân duy nhất vậy.

_ Ta... _ông im lặng 1 lúc_ Từ bây giờ, đây là nhà của con. Nhưng... ta không chấp nhận cái tên họ đó!!_ ông trừng mắt_ ít ra, con cũng phải đổi ngay cái tên mang dòng máu ngoại lai đó đi.Và... đừng nhìn chằm chằm vào ta bằng đôi mắt màu xanh ấy. Con hãy đổi tên là...

_ Lanayi Liuyashi!! Mẹ con đã đặt cho con cái tên đó_ Candy xen ngang_ cái tên mà nhìn vào... không ai phát hiện con là con cháu họ Yashi... Con xin lỗi! có thể ông sẽ cho con là vô phép, nhưng..._ Candy cúi đầu, dáng điệu buồn bã.


Phan_1
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37 end
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .